

Tớ có quan điểm cầu toàn về cuộc sống
Qua 2 năm vừa rồi Nàng Mơ (em gái tớ) trở nên nổi tiếng, kiếm tiền giỏi, xinh đẹp



Một cô bé (chưa tròn) 18 tuổi (có quyền) hạnh phúc vì những điều ấy
Nhưng không có nghĩa Mơ sẽ hạnh phúc hơn nếu Mơ trở nên nổi tiếng hơn, kiếm tiền giỏi hơn, xinh đẹp hơn. Mà thực tế thường ngược lại
Sẽ thật nguy hiểm nếu cô bé đánh đồng như vậy và tiếp tục chạy theo những giá trị kia (mà không thực sự biết cái đích của mình là gì)
Tuổi 18-24 là độ tuổi đứa trẻ bung mình va chạm với cuộc sống xã hội, vẫn cần sự theo sát và định hướng của phụ huynh
Nhất là những bạn trẻ kiếm được tiền sớm
Tớ luôn nhắc nhở Mơ là chất lượng cuộc sống là phép nhân, không phải phép cộng.
Người ta hay sống kiểu phép cộng.
Thêm tiền.
Thêm thành tích.
Thêm người theo dõi.
Thêm cơ hội.
Nhưng cuộc sống vận hành giống phép nhân hơn.
Nếu một biến số bằng 0,
mọi thứ còn lại cũng thành 0.
Tớ có thể nổi tiếng.
Có thể kiếm nhiều tiền.
Có thể được ngưỡng mộ.
Nhưng nếu nội tâm rỗng,
hoặc sức khỏe sập,
hoặc gia đình tan,
thì nhân với 0 vẫn là 0.
Tớ nhắc Mơ điều này.
Tớ cũng nhắc chính mình.
Đôi khi chúng ta thêm rất nhiều thứ vào cuộc sống với mong muốn cuộc sống tốt hơn, đẹp hơn, hạnh phúc hơn nhưng lại bỏ sót 1 yếu tố thì chất lượng cuộc sống vẫn bằng 0
Đừng đánh đồng “nhiều hơn” với “tốt hơn”.
Tớ không muốn sống một cuộc đời cộng rất nhiều thứ,
nhưng nhân ra kết quả bằng không.

