Nếu bố tớ chết thì làm sao?

Hi vọng không ai xui xẻo tới mức phải đặt câu hỏi này đôi lần ở độ tuổi đôi mươi như tớ.

Năm 2019, bố tớ nguy kịch. Tớ và gia đình xác định “mất” bố. Xoay xở cách kiếm tiền nuôi em gái.

Năm 2024, một lần nữa bố nhập viện trong tình trạng nguy kịch…

Sự nhỏ bé..

Năm 2004, NASA công bố bức ảnh Hubble Ultra-Deep Field.

Trong khung hình đó, mỗi đốm sáng là một dải thiên hà.

Hơn 10.000 dải thiên hà trong một vùng trời rất nhỏ.

Mỗi thiên hà có hàng tỷ ngôi sao.

Mỗi ngôi sao có thể có hành tinh.

Và đâu đó trong một hành tinh vô danh, có chúng ta.

Nhìn vào bức ảnh đó, tớ hiểu một điều:

Sự tồn tại của tớ, gia đình tớ, bạn bè tớ hay tất cả mọi người tớ biết đều không mang ý nghĩa nào cả.

Đúng – sai, thành công – thất bại, vinh quang – xấu hổ…

có lẽ đều là những khái niệm do con người tự dựng lên.

Ý nghĩa sống — nếu có

Nếu con người chỉ là một hạt bụi trong vũ trụ,

vậy sống để làm gì?

Tớ từng nghĩ đời người phù du, vậy cố gắng để làm gì?

Nhưng rồi tớ nhận ra:

Có thể chúng ta không có ý nghĩa với vũ trụ.

Nhưng có thể có ý nghĩa với nhau.

Nhiều người sống trong khổ mà không nhận ra mình khổ,

vì họ chưa từng thấy một hình mẫu khác.

Nếu có một điều đáng để theo đuổi,

thì đó là giúp người khác bớt vô thức hơn một chút.

Ý nghĩ cho phép bản thân “ok” với việc sống cuộc đời vô nghĩa như thể giết chết tớ vậy.

Tuổi trẻ quan trọng điều gì?

Tuổi trẻ không quan trọng việc mình đúng hay sai.

Tuổi trẻ quan trọng việc mình có dám đặt câu hỏi hay không.

Nếu những gì tớ nghĩ là sai,

tớ phải nói ra thì mới biết mình sai ở đâu.

Sai không đáng sợ.

Không dám nghĩ mới đáng sợ.

Bố tớ dạy tớ học tiếng Anh (2006)

Comment

This post doesn't have any comment. Be the first one!

hide comments
FollowFb.Ins.
...

This is a unique website which will require a more modern browser to work!

Please upgrade today!