Lời mở đầu:
Những tháng ngày tuổi thơ của Lộc đầy biến động
Một ngày nọ, Lộc gọi điện về nhà từ trường tiểu học nói rằng anh bị bọn bắt nạt đấm chảy 1 lít máu mũi. Rõ ràng 1 lít là ngôn từ được anh “khuếch đại hoá” nhưng ngôi trường ấy thật sự rất bạo lực. Anh bị đánh vì bọn côn đồ nghe nói anh là “giáo sư” — biệt danh mà những người bạn quý mến anh đặt cho anh vì anh biết đọc và giải được những bài toán khó lớp 5 trước khi lên tiểu học. Mẹ anh kể rằng năm 8 tuổi anh test IQ được 160 điểm. Mỗi khi được dưới 9 điểm, anh sẽ về nhà vạch mông ra đợi bố đánh bằng 1 thanh gỗ cứng. Cuốn sách yêu thích của anh hồi đó là Mười vạn câu hỏi vì sao, anh vẫn hay đố các bạn ở trường những gì anh học được trong quyển đó. Cuốn sách đó cũng dạy cho anh bài học đầu tiên về “sự thật cuộc sống” — anh đã đếm số các câu hỏi và nhận ra chúng không đủ 10 vạn câu như tiêu đề sách quảng cáo.
Đứa trẻ tự kỷ
gào thét
sự cô độc

Sự nổi bật do thông minh từ nhỏ luôn kéo anh vào những rắc rối không đáng có. Lên lớp 3, gia đình chuyển anh từ trường Chu Văn An về trường Thái Thịnh để gần nhà hơn. Rõ ràng đây là một sự thay đổi lớn vì Chu Văn An là 1 ngôi trường công lập danh giá còn Thái Thịnh hồi đó là một “trường làng”. Nhưng việc cách trường Chu Văn An 6km là cả một vấn đề với gia đình anh khi phải đưa đón anh hàng ngày. Một lần vào giờ giải lao, anh viết lên bảng giả vờ làm giáo viên (Lộc thích cảm giác đứng trên bục giảng từ nhỏ) thì bị một con dao dí sát ngay cổ. Anh nói: “Trường học là một nơi nguy hiểm vì những đứa trẻ nạn nhân của bạo lực gia đình phải tìm 1 nơi nào đó để xả”. Không may rằng những đứa trẻ nổi bật như Lộc thường sẽ là nạn nhân của sự độc ác ấy. Anh thoát nạn vì cô giáo đi vào lớp lúc ấy. Anh không mách lẻo vì không muốn bạn trả thù (đây là 1 tính cách mà sau này ảnh hưởng lớn tới sự nghiệp của anh). Dù sao thì sau một vài lần tiếp diễn việc bị dí dao vào cổ & anh không mách lẻo thì anh cũng nhận được sự tôn trọng từ kẻ bắt nạt và hắn dần coi anh là một người anh em của hắn.
Hồi chúng tôi mới tìm hiểu nhau, một lần anh kể cho tôi về câu chuyện của Tào Xung – con trai út của Tào Tháo trong Tam Quốc Diễn Nghĩa. Tào Xung là 1 đứa trẻ lanh lợi, thông minh & được lòng quan văn quan võ từ nhỏ nhưng mất sớm dù được Tào Tháo kì vọng là người kế vị. Tào Xung mất do rắn độc trong phủ cắn, nhưng nguyên nhân sâu xa có lẽ do người anh Tào Phi đã nghe Tư Mã Ý lập mưu thả rắn hại chết Tào Xung để đảm bảo ngôi vị. Có vẻ Lộc vốn luôn tin vào câu nói “là rồng hãy ẩn mình”. Từ nhỏ anh vốn luôn có dáng vẻ thâm trầm, khiêm tốn. Dáng anh hơi gù nhẹ vì anh sợ tỏ ra mình cao hơn người khác (anh cao 1m85).
Căn nhà trong ngõ Vĩnh Hồ, 2008

Anh sinh ra và lớn lên trong 1 căn nhà 3 tầng 70m2 trong ngõ cụt của Vĩnh Hồ, Đống Đa cũ Hà Nội. Căn nhà có sân vườn và bể cá. Anh rất thích chó mèo (từ nhỏ tới giờ anh đã nuôi tổng cộng 17 con chó và 42 con mèo). Căn phòng yêu thích của anh không phải là phòng riêng mà là phòng bếp vì phòng đó có cây máy tính với đầy đủ loa âm thanh, đầu đọc đĩa, mạng internet.. Anh là 1 đứa trẻ tiếp xúc với máy tính & công nghệ từ rất sớm. Bà nội anh là một tay đầu tư chứng khoán có tiếng, bà thường sẽ xem tin tức tài chính vào buổi sáng trên máy tính. Thời gian còn lại trong ngày thì anh có thể toàn quyền sử dụng máy. Anh có hứng thú đặc biệt với máy tính & công nghệ từ nhỏ. Anh có khiếu về hội hoạ và cả âm nhạc (tuy nhiên bà nội không cho anh học cả 2 vì sợ nghiệp nghệ sĩ nghèo). Mẹ ruột anh (cô Thuỷ) luôn ủng hộ sở thích của con, cô giữ lại toàn bộ tranh anh vẽ hồi nhỏ. Hồi nhỏ anh có thể nghe 1 bản nhạc trên TV và đánh lại y hệt trên chiếc đàn organ mà cô Thuỷ mua tặng sinh nhật năm 4 tuổi của anh. Anh nhớ lại: “bà nội và mẹ đã cãi nhau xem có nên cho anh học nhạc hay không”. Điều đó có vẻ khiến mối quan hệ mẹ chồng-nàng dâu trở nên trầm trọng hơn.
Một lần bố mẹ anh cãi vã to tiếng trên tầng 2, thay vì nghe lời bà & yên vị dưới tầng 1 anh đã cuộn tròn cuốn truyện tranh lại và xông thẳng vào phòng của 2 bố mẹ gõ 3 cái đốp xuống mặt bàn và nói: “Ai mắng gì mẹ con nào?” Một lần khác, anh mở cửa nhà và hét to: “Nếu bố mẹ không yêu nhau con sẽ bỏ nhà đi”. Và anh đi thật cho tới khi cả nhà phải tá hoả đi tìm anh về. Đằng sau vẻ ngoài ngây ngô (mà đôi khi có chủ đích) của anh, tôi thấy anh là một con người sinh ra để lãnh đạo. Điều đó không ít lần khiến bố anh “ngứa mắt” cho anh vài cái tát và nói: “Đừng quên mày là con tao”


Bố của anh nổi tiếng với biệt danh “Ông Bố Điên”. Bác có những quan điểm rất “khác”. Bác là một ông bố, một nhà giáo dục, một nghệ nhân, một học giả, nhưng cũng là một dân lưu manh xã hội. Bác tự hào vì là “dân lưu manh duy nhất ở Hà Nội có bằng thạc sĩ”. Theo miêu tả của ông bà nội anh, bố anh là một người “rạch giời rơi xuống”. Bác là độc đinh trong gia đình. Cách giáo dục con dồn dập, áp đặt, bạo lực của bác khiến quá trình trưởng thành của anh luôn là sự giằng co giữa sự kính trọng, ngưỡng mộ, nhưng không kém phần căm thù, uất hận. Từ nhỏ anh nung nấu ý định thoát khỏi bố qua con đường du học, sau đó lại trở về đồng hành cùng bố vì thương gia đình. Anh luôn sợ trở thành 1 người như bố mình. Khi mới tiếp xúc, anh nhẹ nhàng, nhỏ nhẹ, nhã nhặn nhưng tôi đã chứng kiến những mặt tối của anh: nó y hệt như người mà anh chê trách – bố anh.
Thời gian 2 người bên nhau phần lớn là bố nói, anh nghe. Mẹ phát hiện anh thường nói chuyện một mình. Nhận ra sự bất ổn từ sớm của con trai, cô đã hỏi bác sĩ. Anh mắc chứng tự kỷ nhẹ. Bố anh khi biết đã đánh và mắng anh rất nhiều vì nghĩ rằng áp lực sẽ giúp con hết bệnh tự kỷ. Thậm chí anh còn bị bố đánh trước mặt họ hàng vì không chào hỏi người lớn. Nhưng điều đó phản tác dụng và khiến anh sợ giao tiếp hơn, đặc biệt với bố anh.
Anh kì lạ trong mắt nhiều người. Nhưng với tôi, anh đáng thương và cô độc. Lộc luôn thèm khát một mái ấm êm đềm & trọn vẹn nhưng lại nghiện sự bất ổn định trong cảm xúc. Lộc như một chú mèo hoang!
Lời mở đầu từ
Cuốn tiểu sử Lê Xuân Lộc
